TIN MỪNG CHÚA NHẬT XXVII THƯỜNG NIÊN – NĂM C

Lời Chúa: 
(Lc 17, 5-10)

Bài đọc trong Thánh lễ: (Kb 1,2-3.2,2-4; 2Tm 1,6-8.13-14; Lc 17,5-10)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, các Tông đồ thưa với Chúa Giêsu rằng: "Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con". Chúa liền phán rằng: "Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: 'Hãy bứng rễ lên mà đi trồng dưới biển', nó liền vâng lời các con."Ai trong các con có người đầy tớ cày bừa hay chăn súc vật ngoài đồng trở về, liền bảo nó rằng: 'Mau lên, hãy vào bàn dùng bữa', mà trái lại không bảo nó rằng: 'Hãy lo dọn bữa tối cho ta, hãy thắt lưng và hầu hạ ta cho đến khi ta ăn uống đã, sau đó ngươi mới ăn uống'. Chớ thì chủ nhà có phải mang ơn người đầy tớ, vì nó đã làm theo lệnh ông dạy không? Thầy nghĩ rằng: Không. Phần các con cũng vậy, khi các con làm xong mọi điều đã truyền dạy các con, thì các con hãy nói rằng: 'Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm'".  (Lc 17, 5-10)

"Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: 'Hãy bứng rễ lên mà đi trồng dưới biển', nó liền vâng lời các con."

SUY NIỆM

 

TÌNH YÊU VƯỢT LÊN

Lm. Giuse Nguyễn Quốc Loan

Nhân dịp đề cập đến một tập tục xã hội, Chúa Giêsu một lần nữa đã nhấn mạnh đến tính cách ''nhưng không'' của  đời sống đức tin. Phụng sự Chúa là một việc hoàn toàn hợp lẽ tự nhiên. Nếu Chúa quảng đại, thì không phải Chúa mắc nợ ta điều gì, nhưng vì một lý do khác, cao cả hơn.

Chúng ta chẳng có quyền gì mà đòi hỏi Thiên Chúa. Trước nhan Thánh Chúa, chúng ta hoàn toàn tay không, nghèo khó, không một tư cách nào để đòi hỏi bất cứ cái gì, điều gì. Đó là ý nghĩa của mấy tiếng  ''đầy tớ vô dụng''. Lòng trung tín đối với Thiên Chúa không cho chúng ta quyền đòi Thiên Chúa phải thưởng công.

Trong tôn giáo, chúng ta thường dùng từ ngữ ''công nghiệp''. Nơi đời thường, ai có công, người ta cho rằng: người ấy đáng kính phục và  đáng thưởng công vì đã vượt được những khó khăn lớn lao, đã làm được những việc có giá trị.

Danh từ ''công nghiệp'' trong ngôn ngữ  tôn giáo: không hoàn toàn có nghĩa như thế. Theo Phúc Âm, ''công nghiệp'' là cái tạo nên khả năng hiệp thông với Thiên Chúa. Vậy ''công nghiệp'' là kết quả của  một ý chí bên trong: muốn làm điều đẹp lòng Thiên Chúa, hơn là những nỗ lực bên ngoài để vượt thắng khó khăn.

Người anh hùng ngoại giáo có thể vượt được những  trở ngại lớn lao và lập đầy công nghiệp. Thánh nhân cũng vượt những  khó khăn lớn lao, nhưng vì các thánh nhân  làm như thế VÌ YÊU MẾN và ĐỂ ĐẸP LÒNG CHÚA, nên các thánh nhân có ''công nghiệp'' theo ý nghĩa Phúc Âm đã nói trên.

Như vậy, ở đây ''công nghiệp'' phần lớn là KẾT QUẢ CỦA CƯỜNG ĐỘ TÌNH. Về phương diện này, nói rằng: Thánh nhân là một ''đầy tớ vô dụng '', nghĩa là: không quyền lợi là điều rất đúng, nhưng lại càng đúng hơn khi nói các Thanh nhân là những người tôi tôi tớ hạnh phúc, được vào trong niềm vui của Chủ mình, chính là Thiên Chúa.

Mỗi Kitô hữu chúng ta có xác tín rằng: đời sống Kitô hữu chỉ có giá trị, nếu được  linh hoạt bởi một ý hướng tình yêu không? Nói một cách khác: chỉ muốn làm điều đẹp lòng Chúa  thôi. Amen.

 

ĐỨC TIN
Sợi Chỉ Đỏ

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, thánh Luca ghi lại 2 điều Chúa Giêsu căn dặn những kẻ muốn làm môn đệ Ngài.

Điều thứ nhất về đức tin: Câu chuyện khởi đầu với lời xin của các tông đồ “Xin Thầy thêm đức tin cho chúng con”. Ta hãy chú ý họ là các tông đồ chứ không phải chỉ là môn đệ thường. Họ đã từng sống với Chúa Giêsu một thời gian dài, nghe biết bao điều Ngài giảng dạy, thấy biết bao điều Ngài làm. Họ là thành phần ưu tú được chọn riêng ra trong số 72 môn đệ. Thế mà họ vẫn cảm thấy mình thiếu đức tin.

Các tông đồ mà còn cảm thấy thiếu đức tin, thì huống chi chúng ta! Nhiều khi chúng ta quỳ chầu trước Thánh Thể mà hình như không tin có Chúa đang ngự trong nhà tạm. Nhiều khi chúng ta rước lễ mà hình như không tin có Chúa đang thực sự ở trong lòng ta. Và nhiều khi đứng trước một hoàn cảnh khó khăn, chúng ta hình như không tin lời Chúa dạy “Can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian”. Mặc dù chúng ta đã học giáo lý nhiều, đã đọc Thánh Kinh nhiều, nhưng tại sao chúng ta không vững đức tin? Như thế đủ biết đức tin không phải là kết quả của học hỏi, của kiến thức. Đức tin chính là một ơn ban. Tại sao rất nhiều bậc thông thái không có đức tin. Còn chúng ta không thông thái gì, thế mà có đức tin. Rõ ràng vì Chúa thương chúng ta nên ban đức tin cho chúng ta. Và chính vì đức tin là một ơn ban, cho nên chúng ta phải xin như các tông đồ ngày xưa: “Lạy Thầy, xin ban thêm đức tin cho chúng con”.

Đức tin không phải là kết quả của học hỏi và của kiến thức. Ngược lại nhiều khi càng học biết nhiều thì càng khó mà tin. Tại sao thế? Thưa tại vì trong đức tin luôn có một phần mờ tối, khi ta tin thì luôn có một phần mạo hiểm. Nếu tất cả đều sáng tỏ hết rồi ta mới tin thì đấy không phải là đức tin. Nếu tất cả đều chắc chắn rồi ta mới dấn thân thì đấy cũng không phải là một hành vi đức tin. Đức tin luôn có phần mờ tối, tin luôn đòi ta mạo hiểm dấn thân. Nhưng nói thế không phải là chúng ta tin cách mù quáng, trái lại chính vì chúng ta yêu. Xin lấy một thí dụ trong đời thường: ở một vùng kinh tế mới nọ, có một thanh niên và một thiếu nữ quen nhau. Mỗi người họ đến từ một miền khác nhau. Quen nhau một thời gian rồi họ yêu nhau. Và một hôm người thanh niên ngỏ lời xin cưới cô gái. Cô gái ưng thuận ngay. Người thanh niên mới hỏi: Em không biết gốc gác của anh, không biết gia đình anh, em không sợ bị anh gạt hay sao mà dám giao phó cuộc đời cho anh? Cô gái đáp: không. Anh chàng hỏi thêm: Tại sao? Và cô gái trả lời rất gọn: vì em yêu anh.

Người con gái ấy vì yêu nên đã tin người thanh niên nọ. Chúng ta cũng thế, nếu chúng ta yêu Chúa thì chúng ta mới tin Chúa được, yêu càng nhiều thì tin càng mạnh. Cho nên ngoài việc xin Chúa ban thêm đức tin, chúng ta cũng cần xin Chúa ban thêm lòng yêu mến cho chúng ta.

Điều thứ hai Chúa dạy trong bài Tin Mừng hôm nay là: người môn đệ Chúa phải biết phục vụ, và phục vụ cách vô vụ lợi. Giống như một người đầy tớ, sau khi đã đi cày, sau khi đã chăn chiên rồi về nhà còn phải dọn cơm cho chủ, đứng đó hầu hạ chủ, rồi dọn dẹp. Xong xuôi hết thì nói “Tôi chỉ là đầy tớ vô dụng”. Nhiều chuyên viên Thánh Kinh nói rằng dịch chữ vô dụng không được đúng lắm. Ý nghĩa của nó là “Tôi chỉ là một người đầy tớ mà thôi, không hơn không kém”. Người đầy tớ thì đương nhiên phải phục vụ, phục vụ là bổn phận của người đầy tớ. Cho nên dù có phục vụ nhiều thì cũng không có gì là công lao để đòi chủ biết ơn.

Khi Chúa Giêsu dùng hình ảnh người đầy tớ để làm bài học cho các môn đệ, Ngài muốn nhắc chúng ta rằng làm môn đệ, làm tông đồ chính là làm đầy tớ. Bởi thế Đức Giáo Hoàng xưng mình là “Đầy tớ của các đầy tớ”.

Có một điểm rất sâu sắc về từ ngữ: trong Thánh Kinh, chữ “phục vụ” vừa chỉ việc làm của một người đầy tớ đối với chủ, vừa chỉ việc làm của người tín hữu phụng thờ Chúa. Tế lễ là phục vụ Chúa. Như thế, khi chúng ta phục vụ người ta thì cũng có nghĩa là chúng ta đang phụng thờ Chúa. Và nếu như suốt ngày chúng ta lo phục vụ anh em thì điều đó có nghĩa trọn ngày hôm đó của chúng ta là một thánh lễ nối dài.