Thơ

Ánh sáng Phục Sinh

Sau giấc ngủ qua đêm dài mê mải
Con chỗi dậy ra sân khấu cuộc đời
Đã quyết tâm dâng Thánh ý giữ lời
Cho trọn hảo vai trò trong cõi thế

Nguồn ơn Cứu độ

Tội đời ám ảnh cõi lòng ta
Trăn trở băn khoăn muốn giải hòa
Một kiếp dâu tằm không đủ sức
Phận hèn tôi tớ chẳng làm ra

Ngắm nguyện Mùa Chay

Mùa Chay 
giai điệu buồn đưa
Nghe câu ngắm nguyện 
sao vừa thế nhân.

Tạm biệt

Ngồi nhìn mẹ cha lòng con xao xuyến
Lại một lần nữa tạm biệt...con đi
Cuộc gặp nào cũng có lúc chia ly
Nhưng cha mẹ ở bên con mãi mãi.

Đời của "Nó" tới Nhà Chúa ba lần
Trong lần đầu nó được ẵm trên tay
Làm con Chúa, lãnh tròn ơn Thánh Tẩy
Sách nước trời đã ghi tạc từ đây.

CHẲNG VANG THÀNH LỜI

Con thấy mình tai không hề bị điếc
Miệng không câm, thân xác chẳng tật nguyền
Nhưng Chúa ơi! Ngài đã cho con nhiều!
Con biết rằng, con vẫn còn nợ Chúa.

TRỞ VỀ

Con rụt rè tới gần bên Chúa
Nỡ lòng nào Chúa lại đuổi xua
Ngài dang tay chờ con sám hối
Tội con đầy Chúa đã thứ tha

Phần phúc

Xin đừng ngoảnh mặt làm ngơ
Làm người xa lạ hững hờ đi qua
Bàng quang thế sự xảy ra
Con tim vô cảm thấy mà lạnh tanh

MÙA THƯƠNG KHÓ

Tháng ba trở giấc nồm đưa
Chói chan đợt nắng vào mùa chay thiêng
Đời người lẫn khuất niềm riêng
Bước vào hoang địa tự xiềng lấy thân

TRE XANH BÓNG MÁT

Bóng tre trên đỉnh núi
Kéo ánh trăng đêm rằm
Kéo mặt trời tháng năm
Thăm làng buôn nương rẫy.